Site icon Tôn Vinh Văn Hóa Đọc

Chùm thơ Lê Nguyệt Minh

Tác giả Lê Nguyệt Minh

Biết đi đâu bây giờ?

Thế giới toàn khẩu trang

Những đôi môi ngại nói

Nhiều hương hoa lặng lẽ bay đi

Mỏng manh chờ cứu rỗi

Chưa bao giờ hoang mang

Chia đều nhau đến thế

Chưa bao giờ mây trời

Lại công bằng đến vậy

Biết đi đâu bây giờ?

Biển, núi, rừng, gió, lửa

Chờ hi vọng tái sinh

Giờ thì ta đã biết

Có muôn vàn thế giới

Khi lặn vào bên trong

Mong manh càng bền bỉ

Phong tỏa ước mơ

Buổi sáng

Thành phố xô nhau chạy

Đôi mắt bám trên từng tờ vé số

Nắng căng căng thịt da

Mặc kệ bon chen, mặc kệ dối lừa

Ngây thơ bán tuổi đời non dại

Em không đi đâu, em chỉ ở đây

Những hi vọng ái ngại

Cầm cố ước mơ tiền tỷ

Ước mơ luồn sâu đáy mắt

Tuổi lên mười cộng thêm áo cơm

Những cơn gió làm bạn

Những vòng xe làm bạn

Bụi và nắng cũng thành bạn

Dìu nhau thoát lênh đênh

Thoát cả những vòng giăng số phận

Nhưng barie phong tỏa

Sao phong tỏa được ước mơ?

Thành phố khẩu trang

Buổi tối lén ra phố

Xịt tay, mắt kính.. như người lạ

Nhiều hơn cả 5K

Mang trái tim đang nghèo rung cảm

Ra phố gặp toàn khẩu trang

Cả thành phố giăng giăng lặng im

Những nụ cười trốn trong phòng bị

Thành phố lười bắt tay

Những sẻ chia như mọc cánh

Chờ tiếng chuông rung

Sẽ bay lên như bồ câu

Đi ra phố

Mỗi người mang theo một dòng sông.

Thành phố tháng 6

(Bài thơ đoạt giải của báo Người Lao động)

Tôi nhận ra nhiều ban công đã mọc hoa

Những ánh mắt như phép nhân

Đầy hi vọng

Dẫu nụ cười đã trốn khẩu trang

Thành phố tháng sáu

Anh không còn lang thang những phố phường rộn ràng phượng cháy

Màu đỏ như kìm giữ mùa hè

Vắt sang tháng bảy mình nắm tay nhau

Đi qua những ngày phong tỏa

Sài Gòn tháng sáu

Nhớ sắt se bóng hàng rong, nhớ váy ngắn chân dài trưa thản nhiên qua phố

Bao nhiêu nụ cười văn phòng khe khẽ vắng đi

Chờ qua mau nỗi lo cơm áo

Phố phường như trái tim

Đập những nhịp rung hồi hộp

Mình viết cho nhau vài câu

Cho đỡ nhớ vậy thôi

Hồng Nhung đưa bài

Exit mobile version